Những bài thơ hay nhất về mùa đông buồn và lạnh lẽo

Admin 01:07 04-12-2019 8494

Mùa đông những giọt mưa đã ngừng rơi , cái lạnh đã bắt đầu ùa về ,là mùa của những nỗi buồn ướt át, sự cô đơn làm tăng thêm cái lạnh của mùa đông ,Chính vì lẽ đó mà hàng loạt bài thơ hay về mùa đông đã ra đời đặc biệt là thơ tình yêu.

Mục lục Nội dung bài viết

  1. Những bài thơ tình-hay về mùa đông lạnh
    1. Nổi Buồn Chờ Đông
    2. Mùa Đông Phố Nhỏ
    3. Tôi và em
    4. Đêm đông
    5. Một chiều đông
    6. Gió bấc --Thơ : Hồ Văn Hảo
    7. Mùa đông - Thơ : Trần Đức Tuân
    8. Giấu Nỗi Buồn
    9. Anh vẫn đợi
    10. Mùa đông và em --Thơ: Kim Thư
    11. Xa em mùa đông --Thơ: Nguyễn Quang Long
    12. Hơi ấm mùa đông
    13. Đông buồn
    14. Gió mùa đông --Thơ: Đoàn Minh Hợp
    15. Phố mùa đông --Thơ: Toàn Tâm Hòa
    16. Tình mùa đông - Thơ: Tiểu Minh Ngọc
    17. Mùa đông đợi -Thơ: Hoàng Nghi
    18. Đông về xa anh - Thơ : Đức Trung
  2. Những bài thơ về mùa đông tuyết rơi
    1. 1. Những bông tuyết mùa đông --Thơ: Lê Thân Hồng Khanh
    2. 2. Đêm nằm nghe tuyết rơi --Thơ: Thái Thụy Vy
    3. 3. Tuyết rơi trên lá thu vàng --Thơ: Như Phương
    4. 4. Mê Lộ --Thơ: Hà Huyền Chi
    5. 5. Kể chuyện một đêm --Thơ: Nguyên Đỗ
    6. 6. Tuyết --Thơ: Tuấn Trọng
    7. 7. Chuông trời --Thơ: Minh Tuấn
    8. 8. Suy tư cafe
    9. 9. Áo đông buồn --Thơ: Châu Nam Kim Minh
    10. 10. Tuyết rơi --Thơ: Nguyên Hải
  3. Những bài thơ về mùa đông nhớ anh
    1. 1. Mùa đông, nhớ ! --Thơ: Ngọc Quang Hà
    2. 2. Mùa đông nỗi nhớ --Thơ: Miên Thụy
    3. 3. Mùa đông nhớ anh
    4. 4. Giấc mơ mùa đông --Thơ: Hảo Trần
    5. 5. Chút lạnh mùa đông gửi cho anh --Thơ: Nguyễn Thúy Hải
    6. 6. Đêm mùa đông --Thơ: Thanh Trần
    7. 7. Nỗi nhớ mùa đông --Thơ: Nguyễn Mây
    8. 8. Mùa đông bên nhau --Thơ: Hồng Hoa
    9. 9. Nỗi nhớ chiều đông --Thơ: Hồng Hoa
    10. 10. Một góc mùa đông --Thơ: Phú Sĩ
  4. Những bài thơ mùa đông chế bá đạo
    1. 1. Xin trời bớt lạnh --Thơ: Viết Minh
    2. 2. Rét quá "nó" trốn mất --Thơ: Minh Toàn
    3. 3. Cái rét --Thơ: Chiều Tím
    4. 4. Rét nữa tôi toi --Thơ: Lệ Hằng
    5. 5. Không đề

Như trong lời bài hát "Góc Phố Rêu Xanh" có trích đoạn "Thu qua đông tới cho lòng nỗi hiu quạnh..." . Tác giã bài hát đã nói lên sự hiu quạnh , cô đơn và hoan vắng khi mỗi dịp Đông về . Mùa đông vừa đến là cái lạnh cũng theo đó mà ùa về , nó mang theo bao nhiu ký ức và nỗi buồn mang mát trong mỗi con người .

Mùa đông nó làm tăng sự cô đơn và nổi nhớ da diết , đặc biệt trong tâm hồn sâu thẳm của những người làm xa quê khiến con người ta thèm sự ấm ám của gia đình . Chắc cũng vì lý do đó mà rất nhiều bài thơ tình hay về mùa đông đã ra đời , đặc biệt là các bài thơ về Hà Nội .

Phải nói rằng quả thật cảnh vật mùa đông rất lãng mạng và yên bình . Trải qua 3 tháng mùa Thu cây cối trơ trọi , Mùa đông đến mang theo gió và sương lạnh làm cho cảnh vật mang một vẻ huyền ảo và nên thơ . Nó đem đến cảm hứng cho rất nhiều nhà thơ sáng tác ra các bài thơ tình hay để mỗi khi ai đọc nó sẽ cảm thấy lòng ấm áp hơn khi nhớ về ai đó.

Mùa đông sẽ càng đẹp hơn khi được người ta mang vào những vầng thơ, lời nhạc. Nếu bạn yêu thích mùa đông thì đừng bỏ qua những bài thơ về mùa đông buồn, chất chứa đầy tâm trạng dưới đây.

Những bài thơ tình hay về mùa đông lạnh

Những bài thơ về mùa đông buồn, tâm trạng-1

Nổi Buồn Chờ Đông

Mọi nỗi buồn em để dành đến Đông
Khi đất trời chìm trong làn gió lạnh
Em dang tay ôm buồn thương bên cạnh
Chắc sẽ chẳng hề thấy lạnh được đâu

Nếu giọt lệ lỡ đọng trên mắt nâu
Xin em giữ đến Đông hãy rơi xuống
Khi hoa cải đã rộ vàng từng luống
Nước mắt sẽ làm ngực trái ấm lên

Mọi nỗi buồn em gửi gió mùa Đông
Chắc gió lạnh và dài Lê thê thế
Sẽ cuốn đi rất nhanh va rất nhẹ
Chờ nắng lên hong khô đôi mắt nhoè

Mùa Đông qua phố xá đều vắng hoe
Em sẽ chẳng thấy riêng mình cô độc
Những nỗi buồn đã trở nên gai góc
Sẽ thôi đâm vào sâu thẳm tâm hồn

Ngọt nhạt chiều gầy nắng buổi hoàng hôn
Thèm Hương nắng còn Vương lại trên tóc
Thèm những dỗ dành để một lần được khóc
Khi trái tim mạnh mẽ đã mệt nhoài

 

Mùa Đông Phố Nhỏ

Thành phố sáng nay bỗng trở gió nhé Anh
Em giật mình ngỡ mùa Đông phố nhỏ
Góc ngày xưa có người hay đứng đó
Chờ mấy mùa thương nhớ biết bao nhiêu

Ngốc nghếch quá Anh nhỉ, chẳng dám nhận tình yêu
Chỉ ngại ngùng...thích thích nhau đôi chút
Muốn nắm tay nhưng ngập ngừng...thành hụt
Muốn nói gì mà lại cứ lặng im

Ra ngóng vào trông cái điện thoại nhiều đêm
Cứ chờ hoài chẳng một tin nhắn tới
Muốn nhắn một câu "học xong nói chuyện nha...em đợi"
Nhưng lại thành "học bài đi...đồ lười"

Xe em hỏng mỗi dịp lớp đi chơi
Là giả vờ để được Anh chở đấy
Thế mà Anh chẳng biết ý gì vậy
"Xe tôi không chở nặng...bà đi xe khác đi"

Sao ngày cuối cùng vẫn chẳng nói được chi
"Ê, tặng ông con gấu cử nhân đó
Thi cho tốt sau mới lấy được vợ
Lười như ông cô nào thích nổi đâu"

"Xem lại đi,tôi đẹp trai nhất phố
Chẳng làm gì cũng có khối cô theo
...Đây tặng bà cái mũ hình con heo
Người giống mũ, mũ giống người như đúc"

Là thế đấy, lúc nào cũng chỉ chọc
Chẳng bao giờ được một lời yêu thương
Tháng năm qua mãi xa cách đôi đường
Có bao giờ anh tiếc vì chưa nói...?

 

Tôi và em

Tôi và em thân thiết
Đã bao ngày tháng qua
Những mến thương da diết
Chỉ giữ đấy như là...

Tôi thích vỗ vai phải
Nhưng đứng bên trái em
Em quay qua quay lại
Đánh tôi nhưng cười hiền

Em thích hay nũng nịu
Đòi cái kia cái này
Tôi giả vờ không hiểu
Em giận dỗi buông tay

Tôi thích xoa đầu em
Rồi chê người lùn quá
Em quay sang ăn vạ
Tôi chữa: nhưng đáng yêu

Em cứ giả vờ kiêu
Bỏ lại tôi sau tít
Tôi giả vờ thấm mệt
Chân ngắn bước nhanh ghê

Tôi và em cứ thế
Hai đường thẳng song song
Ở giữa là mùa Đông
Tôi và em ly biệt

Tôi đi, em cũng bước
Về hai góc trời riêng
Dẫu thế gian có chật
Chỉ gặp trong nỗi niềm

 

Đêm đông

Một chút gió đêm nay cho đủ rét
Những đường thơm thôi lá cũng đừng vàng
Ở trên sao sáng để em sang
Đôi cánh lớn đáp qua lòng cửa mở

Hương của cỏ và độ nồng hơi thở
Sẽ lên cao làm lửa ở trong hồn
Như que diêm phải cháy những đầu hôm
Cho sợi khói thản nhiên vào đôi mắt

Đừng vội biết vì sao mà ngơ ngác
Khi tôi về vầng trán cũng mưa bay
Đừng vội đau, dù khẽ, ở bàn tay
Khi trí nhớ vẫn còn nguyên tha thiết

Mùa đông tới làm sao em biết
Những hàng cây trở gió đến lạnh lùng
Chắc buổi chiều mái tóc cũng mưa giông
Đường đi học thênh thang loài mây rớt

Và buồn tự ngàn xưa đâu đã hết
Khi vô tình gọi lại tuổi tên người
Tuổi mười lăm, tên đẹp tựa chiều phai
Hồn vắng lặng mà nghe như đã khắp

Một chút núi của bầu trời xa tắp
Soi bóng về thềm cửa cũ màu xanh
Em có nghe rất khẽ ở bên mình

Sương mới rụng về hồn lơ lửng cánh

Một chút gió cho đêm nay vừa lạnh
Tôi bắt đầu sửa soạn đón mùa đông
Em có nghe lửa ấm ở trong lòng
Hương lạ chết, và cây kia rũ xuống

 

Một chiều đông

Chiều nay một chiều đông
Nghe thèm giọt nắng hồng
Thèm một vòng tay ấm
Cho đời bớt mênh mông

Người ơi đông bên nớ
Có nhiều tuyết rơi không
Bên ni đông không tuyết
Chỉ bão tuyết trong lòng

Nhớ về đông năm ấy
Tuyết trắng phủ đầy cây
Trắng như màu áo cưới
Môi mắt nhìn đắm say

Rồi mùa đông lại sang
Cuộc tình lỡ, tan hoang
Tuyết vẫn trắng đầy lối
Trắng, như màu áo tang

Chiều nay một chiều đông
Dù có giọt nắng hồng
Dù có vòng tay ấm
Vẫn nghe buồn mênh mông

Chiều nay, một chiều đông ..

 

Gió bấc - Thơ : Hồ Văn Hảo

Gió bấc mang về nỗi nhớ nhung,
Bờ lau xơ xác dưới mưa phùn,
Nước tràn sông rộng, thuyền không bến,
Lòng gởi chăn bông vẫn lạnh lùng.

Khi bóng hoàng hôn giục én bay,
Hương buồn man mác lướt qua cây,
Có ai nghe thấy gì trong gió?
Cả một thời xưa đọng ở đây.

 

Mùa đông - Thơ : Trần Đức Tuân

Hà Nội bây giờ lạnh phải không em?
Mùa đông đến trong đêm trời trở gió
Chẳng còn cơn mưa ướt đầy ngõ nhỏ
Khi tiếng bước chân xao xác gọi đêm về

Hà Nội mùa đông lại dài lê thê
Làm anh nhớ một nơi nào gần gũi
Một nơi thân quen với những điều ngắn ngủi
Để nhận ra mọi thứ vụt qua nhanh

Phố phường tấp nập cũng bỏ mặc anh
Con phố lặng im chẳng còn hoa sữa
Tất cả giờ đây còn lại là một nửa
Một nửa đại dương bão tố đêm ngày…

Chỉ còn lại anh và cơn gió heo may
Với cái lạnh của một chiều lạc bước
Với những gì mà anh không biết trước
Và với em, nhưng là của ngày xưa

Gió lạnh về, Hà Nội chẳng còn mưa
Không thấy tóc em một chiều ướt át
Hay những mảnh thư dại khờ rách nát
Phố vẫn lên đèn, lạnh lẽo trở về đêm

Đợi chờ sao em một phút nắng lên?
Để trở về với dòng đời tấp nập
Để trở về đắng cay trong sự thật
Chẳng còn đêm, và cũng chẳng còn em…

 

Giấu Nỗi Buồn

Em giấu nỗi buồn ở đâu
Khi mưa còn vương khóe mắt ?
Em giấu nỗi buồn ở đâu
Khi hoàng hôn đang dần tắt ?

Em giấu nỗi buồn nơi anh
Mùa Đông cũng như mùa Hạ
Em giấu nỗi buồn về anh
Sâu trong nụ cười nghiệt ngã...

 

Anh vẫn đợi

Anh vẫn đợi một ngày gió ghé qua
Cuốn tên em đi cùng nỗi nhớ hoang hoải
Nỗi cồn cào chưa một giây dừng lại
Đợi mãi rồi, sao gió chẳng mang đi…

Đã mấy mùa gió rồi, anh cũng chẳng còn tha thiết đong đếm chi
Em từng nói em đi rồi sẽ về lại
Mà hình như lâu quá rồi, thành ngại
Khoảng cách vô cùng mà sợi tình lại mong manh

Này em, hãy nghe lời thú nhận của anh
Anh là kẻ ghét phải chờ đợi lắm
Có đôi lúc muốn chìa tay ra nắm một bàn tay nào khác
Nhưng nghĩ đến em, anh ngập ngừng…rồi thôi

Ở nơi ấy chắc em chẳng hề đơn côi
Có người quan tâm em giữa chốn phồn hoa xa lạ
Ừ thì anh ghen đấy, ghen số phận nghiệt ngã
Xa em rồi, anh có làm được gì đâu

Anh chẳng biết sẽ còn kiên nhẫn đến bao lâu
Cũng chẳng tin cuộc đời này là câu chuyện cổ tích
Nhưng có lẽ hiểu con đường anh đi chưa bao giờ là đích
Mà lúc mệt, em có thể dừng chân.

 

Mùa đông và em - Thơ: Kim Thư

Đứng ngoài hiên nghiêng đầu Đông hỏi khẽ:
Tôi làm em … buồn quá…có đúng không?
Bởi ngàn đời chữ yêu cứ long đong
Em đừng trách, đừng hờn tôi em nhé.

Vẫn biết rằng trái tim em nhỏ bé
Rất sợ Đông lạnh lẽo… bởi ước mong
Tôi mơ được là ban mai nắng hồng
Cho ấm áp sưởi nồng nàn…em hỡi..!

Bởi thượng đế bắt Đông là phải thế
Em đừng buồn…không muốn thế đâu em !

 

Xa em mùa đông - Thơ: Nguyễn Quang Long

Mùa đông đến gợi nhiều nỗi nhớ
Em yêu giờ đang ở nơi xa
Đông mang cái lạnh thấu da
Một mình lạnh lẽo mắt nhòa lệ rơi

Phương trời xa em ơi có biết
Nhớ khi xưa thời tiết chuyển mùa
Mùa đông gió bấc rét lùa
Bên nhau anh quạt gió đùa trêu em

Đêm lạnh leo không em trống rỗng
Cho tim anh giấc mộng tan tành
Anh buồn thao thức tàn canh
Gửi vào nỗi nhớ để dành em yêu

Đã xa rồi bao điều mộng ước
Biết bao giờ mình được bên nhau
Mình anh với trái tim đau
Còn đâu lời ước, trước sau chung tình.

 

Hơi ấm mùa đông

Gió bấc từng cơn sắp thổi về
Mây đen trà xuống phía bờ đê
Thương người bận bịu bao công việc
Nhớ bạn lo toan khắp mọi bề
Giá lạnh ập vào ôm gối lẻ
Buốt tê ùa tớí đắp chăn mê
ước mong Đông tới chung khăn ấm
Hạnh phúc đơm bông trọn ý thề.

Những bài thơ về mùa đông buồn, tâm trạng-2

 

Đông buồn

Đông sang giá lạnh bấc theo về.
Mây trắng giăng đầy khắp nẻo quê.
Nhớ kẻ phòng không buồn lẻ bóng..
Thương người gối chiếc khổ muôn bề.
Hết rồi những phút vui ngây ngất.
Mất cả một thời sướng đắm mê.
Xa cách bạn tình không đủ ấm.
Trách ai mới đó vội quên thề.

 

Gió mùa đông - Thơ: Đoàn Minh Hợp

Cơn gió đêm đông se sắt lòng
Áo choàng đủ ấm vẫn hoài mong
Dập dồn, hổn hển làn hơi nóng
Ôm ấp, nâng niu cánh hoa hồng

Thinh không vắng lặng sương giăng kín
Ngọn cỏ cành cây thẫm nước đòng
Vọng với xa xôi mùa nhung nhớ
Sợ hãi tiễn em bước theo chồng.

 

Phố mùa đông - Thơ: Toàn Tâm Hòa

Phố trở mình ngơ ngác sáng hôm nay
Có mùa Đông vừa qua đây bất chợt
Chút hương thu còn bên đời yếu ớt
Chiếc lá vàng cũng đã bớt lao xao

Phố nghiêng mình đón cái lạnh Đông trao
Trời bảng lãng một màu sương buốt giá
Em bơ vơ bên hàng cây trụi lá
Thấy xao lòng một chút lạ… chút quen

Phố buồn tênh trong nỗi nhớ đan len
Lời tạ từ Mùa Thu chưa kịp nói
Gió heo may cũng ra đi rất vội
Đông về rồi gió đông bắc theo sang

Phố sáng nay trong lòng thấy mênh mang
Có mùa Đông đang vội vàng gõ cửa
Và mang theo bao nỗi niềm chất chứa
Chợt nhớ về một lời hứa xa xôi

Đông đã về … em có đến bên tôi. ..!?

 

Tình mùa đông - Thơ: Tiểu Minh Ngọc

Thời gian sao mãi, trôi qua nhanh
Giờ đây nghe, tiếng hát thanh thanh
Của mùa đông, giá lạnh trên cành
Đong đưa những, giọt sương long lanh
Người ơi hỡi, sao mãi đi nhanh
Xin dừng bước, lắng nghe âm thanh
Của mùa đông, đến từ xưa đó
Và ngàn năm, vẫn còn vô tận
Tình Mùa Đông, đã ngân trong lòng
Trong danh Ngài, Cứu Chúa mênh mông
Tình Ngài ấm áp, cả mùa đông
Bao phủ muôn dân, tình ấm nồng
Ôi tình Ngài, thật quá cao thâm
Ngài mến cả, nhân gian lạc lầm
Ngài cứu hết, không chừa một nhân
Trong mùa đông, đã đến âm thầm
Vì tình Ngài, thật quá mênh mông
Cho con người, có đầy nguồn sống
Thêm năng lực, vượt cả trời đông
Và cho đời, ước vọng muôn năm
Cám ơn Ngài, sóng Tình Mùa Đông
Luôn che chở, bảo bọc lo lắng
Ngài ban cho, sức mới trong lòng
Và cho đời, ấm mãi Tình Đông.

 

Mùa đông đợi -Thơ: Hoàng Nghi

Thấm thoát mùa thu cũng đã xong
Tháng mười lại đến tiết trời đông
Vi vu gió thổi se se lạnh
Ào ạt sóng tràn tuyết giá băng
Trống vắng đơn côi sầu lắng động
Cô đơn lẻ bóng buồn trào dâng
Cuộc tình đã mất còn đâu nữa
Còn lại mình ta vẫn đợi mong.

 

Đông về xa anh - Thơ : Đức Trung

Đêm qua gió lạnh tràn về
Đơn côi gối chiếc tái tê trong lòng
Giờ này em có biết không?
Thu tàn sắp hết mùa đông bắt đầu
Sao mình cứ mãi xa nhau?
Để tim khắc khoải nỗi sầu tâm can
Chia ly thương nhớ vô vàn
Tình như con sóng nát tan trong lòng
Bao nhiêu mộng ước chờ mong
Đừng làm phai nhạt má hồng nghe em?
Anh nằm thao thức trong đêm
Nhớ bao kỷ niệm êm đềm biết không?
Tình yêu như ngọn lửa hồng
Sẽ luôn sưởi ấm mùa đông lạnh lùng.

Những bài thơ về mùa đông tuyết rơi

Những bài thơ về mùa đông buồn, tâm trạng-3

1. Những bông tuyết mùa đông - Thơ: Lê Thân Hồng Khanh

Những bông tuyết nhẹ nhàng bay trong nắng
Trắng cả không gian, ngập cả lòng
Mềm mại quá như giải mây êm ấm
Phủ ơ hờ bờ vai lắm đợi mong
Dấu chân đó còn ghi đầy trên tuyết
Có ngập ngừng, có e ấp hay không
Những bông tuyết, ôi sao mong manh quá
Bỗng tan thành giọt nước mắt mùa đông.
Tuyết ngày xưa đọng đầy bao nhung nhớ
Liệu có chờ gót ngọc bước qua không
Những bông tuyết vẫn chơi vơi trong gió
Hãy trở về với cát bụi mênh mông.
Sao ta vẫn yêu thương mầu tuyết trắng
Đủ kiêu sa để ướp giá tình nồng
Những bông tuyết chẳng còn bay trong nắng
Có trở về nhỏ giọt lệ sầu đông.

 

2. Đêm nằm nghe tuyết rơi - Thơ: Thái Thụy Vy

Lối về tuyết trắng chịu tang
Nụ hoa buốt giá lang thang nẻo tình
Đường nào mình đến với mình
Đường nào em đến trắng tinh vệt sầu
Trăm năm có nghĩa gì đâu
Mây về sám hối giọt châu lưng tròng
Tim anh âm ỉ than hồng
Nhớ vành trăng lạnh chạnh lòng trở trăn
Tuyết ơi tuyết thấu cho chăng
Hồn hoa nhỏ xuống giá băng cội tình
Đêm nằm nghe tiếng hoa trinh
Tiếng rơi cô động kết tinh hạt buồn.

 

3. Tuyết rơi trên lá thu vàng - Thơ: Như Phương

Tuyết rơi trên lá thu vàng
Cho em gợi nhớ mênh mang nỗi buồn
Ngỡ ngàng trong buổi chiều buông
Chiều thu tắt nắng hoàng hôn héo sầu

Thương thay chiếc lá thay mầu
Ngập ngừng trong tuyết âu sầu tả tơi
Hồn em một cõi chơi vơi
Tâm tư theo chiếc lá rơi lìa cành.

 

4. Mê Lộ - Thơ: Hà Huyền Chi

Tình vào mùa đông
Tình trên mê lộ
Tuyết rơi mịt mùng
Trắng ngàn nấm mộ

Ðời còn gì không
Là duyên hay nợ
Khi em lạnh lùng
Khi em cuồng nộ

Sao ta bận lòng
Khi em làm gió
Say chi mòng mòng
Khi em bội hứa

Gợi niềm chia xa
Lại nghìn sân ga
Trên dòng thiết lộ
Trên dòng phôi pha

Thế thôi cũng đành
Phút giây lâm trình
Không người đưa tiễn
Ðời vào khúc quanh

Như con tầu này
Trôi trong đoạ đầy
Trôi vào miên viễn
Ga ngoài chân mây

Tầu vào rừng phong
Tuyết rơi mịt mùng
Vẫn dòng mê lộ
Ðất trời mênh mông.

 

5. Kể chuyện một đêm - Thơ: Nguyên Đỗ

Này em ạ, trời đêm qua tuyết đổ
Thức trắng đêm nhìn hoa tuyết rơi rơi
Nhớ về em đang vui tận cuối trời
Vùng đất ấm ở miền Nam cạnh biển

Tuyết rơi mãi suốt cả đêm phủ kín
Khắp muôn nơi một màu trắng băng trinh
Nhớ về em chan chứa biết bao tình
Em ở đây chúng mình vui nghịch tuyết

Trăng đêm nay thật tròn, không phải khuyết
Tâm hồn anh khuyết hẳn tựa lưỡi liềm
Mắc làm võng gọi em đến ngủ yên
Anh đẩy đưa võng tình lên cung Quảng

Tuyết rơi mãi nên vầng trăng lãng mạn
Lu lu mờ màu xanh lợt mơ mơ
Florida chắc trăng đẹp như thơ
Cạnh ven biển em tha hồ thưởng ngắm

Anh rất nhớ, nhớ em hòai, nhớ lắm
Ngồi làm thơ tưởng nói chuyện cùng em
Đêm hôm rồi ta nói suốt cả đêm
Em đứng đó mũ vành to cười mỉm

Anh sẽ gọi, réo nàng Hoa Tim Tím
Như niệm bùa câu thần chú câu kinh
Mong mai sau hai đứa trọn mơ tình
Và mãi mãi không hề xa cách nữa.

Những bài thơ về mùa đông buồn, tâm trạng-4

6. Tuyết - Thơ: Tuấn Trọng

Miền xuôi mong có tuyết rơi
Để được thỏa mắt tận nơi tuyết nằm
Miền ngược khổ cực quanh năm
Mong Trời đừng tuyết – "cái măm" vẫn còn
Thương nhất là đám trẻ con
Không quần chẳng áo héo hon vì Trời
Cùng một hiện tượng tuyết rơi
Người cười, kẻ khóc – thấy đời oái oăm…

 

7. Chuông trời - Thơ: Minh Tuấn

Tuyết rơi đếm tiếng chuông ngân
Thả vầng mây trắng đường gần nẻo xa
Lạnh phơi cổ tích mọi nhà
Chuông ngân huyền thoại Giê Su giáng trần.

Thiên đường rạng rỡ phong vân
Ngày đêm thắp sáng mặt trăng mặt trời
Mênh mông trần thế sinh sôi
Loài người mong có Đạo trời dưỡng nhân.

Nắng rơi khúc nhạc hồng trần
Gió mơn hoa cỏ cùng dòng sương trong
Thiên Đường hiện ở bên song
Địa Đàng hoa nở ngập lòng Đức tin.

Cuộc đời như những cánh chim
Khi xa nhớ tổ chung tìm đói no
Lòng như trang giấy học trò
Thánh kinh cầu nguyện chẳng lo khổ nàn.

Hồng ân lai láng Chúa ban
Đức tin con gửi muôn ngàn cầu xin
Chuông ngân vang vọng… bao tim
Tuyết rơi thao thức Giáng Sinh nhớ Người.

 

8. Suy tư cafe

Gởi hết tình sầu trong giọt đắng
Để đời còn lại chút chơi vơi
Ngoài trời bông tuyết rơi rơi
Cành thông lắt lẻo lả lơi trước thềm
Cà phê nhỏ giọt êm đềm
Đưa ta về với hương đêm mộng lành
Ngắm nhìn giọt đắng long lanh
Hương cà phê lẫn mong manh nỗi buồn
Giọt này gợi nhớ gợi thương
Che chung vành nón con đường nắng trưa
Giọt này sóng sánh ngày xưa
Long lanh mắt đợi chiều mưa năm nào
Giọt vui nghe gió lao xao
Gởi vào trong đó chênh chao xuân thì
Giọt buồn bỏ nước ra đi
Chí trai thẹn chửa đền nghì núi sông
Giọt này đau đáu tấc lòng
Hồn quê khắc khoải đêm trông, ngày chờ
Giọt này tím ngắt vần thơ
Đắng lòng thương… thưở mộng mơ, vương sầu…
Xôn xao giọt trước giọt sau
Nhuộm cho mái tóc đổi mầu hoa râm

Thoảng trong dịu ngọt hương thầm
Ngày xưa ơi… mấy bổng trầm đắng cay
Cuộc đời nhiều giọt đắm say
Lẫn trong tâm thức ngất ngây tình đời
Ngắm nhìn bông tuyết rơi rơi
Thả hồn theo với chơi vơi giọt sầu.

 

9. Áo đông buồn - Thơ: Châu Nam Kim Minh

Áo đông ướt đẫm mù sương
Tương phùng một thuở vấn vương nơi này
Tuyết rơi phủ kín thông gầy
Môi em rạn nứt tình đầy hôm nao

Áo đông se lạnh xanh xao
Sợi buồn rũ rượi niềm đau xé lòng
Mênh mông cách biệt đôi dòng
Sông tình ủ dột bềnh bồng thuyền đơn

Gió Đông rít lạnh từng cơn
Xoáy vòng tâm khảm màu hờn miên man
Tim em thao thức đài trang
Bóng hình, kỷ niệm như đan khung tình

Áo đông cô đọng bóng hình
Dáng người lữ thứ ẩn mình xa xăm
Mờ duyên phai dấu biệt tăm
Thêm mùa giá lạnh buốt thâm cõi lòng.

 

10. Tuyết rơi - Thơ: Nguyên Hải

Đêm đông về trời không khoác áo
Hơi lạnh tràn tuyết phủ trắng màu tang
Tiếng sóng lòng bồng bềnh theo nhịp đại dương
Hai bờ sóng vá không gian dày thương, dày xót
Đất gượng thở sưởi rừng dương cầm hơi đắng ngọt
Chiều đông gầy lặng ngắt bóng người qua.

Những bài thơ về mùa đông nhớ anh

Những bài thơ về mùa đông buồn, tâm trạng-5

1. Mùa đông, nhớ ! - Thơ: Ngọc Quang Hà

Đã mấy mùa rồi anh biết không.
Đông về giá lạnh tuyết phơi đồng.
Hoang vu quạnh vắng trời hiu quạnh.
Mây tím giăng đầy nỗi nhớ mong.

Đã mấy mùa rồi mang tiếc nuối.
Xa rời chốn cũ một mùa đông.
Cùng ai thánh lễ đêm Chúa đến.
Xúc động trào dâng chạnh nỗi lòng.

Đã mấy mùa rồi lưu luyến thôi.
Biền biệt xa xôi quá khứ rồi.
Còn ai chờ đứng đầu con ngõ.
Sánh bước đi cùng chẳng tuyết rơi.

Đã mấy mùa rồi xa phố ấy.
Là bao lần mộng chốn xa xôi.
Thôi rồi đường cũ đâu còn nữa.
Còn lại trong lòng đăng đắng thôi…..

 

2. Mùa đông nỗi nhớ - Thơ: Miên Thụy

Mùa đông hiu hắt nhớ người
Bài ca ngày đó xa xôi
Em hát lời như tuyết đổ
Mùa đông ngày ấy anh ơi

Mùa đông làm em nhớ quá
Thèm vòng tay nụ hôn đầy
Nhớ nhau chiều đông tàn tạ
Lời nào cuối nẻo chân mây

Tuyết rơi! rơi ngập hồn em
Làm sao anh ơi nhớ quên
Mùa đông ru tình xanh biếc
Mùa đông mùa đông gọi tên

Ngủ vùi bên tình mùa đông
Như xưa ân ái mặn nồng
Yêu anh yêu anh mùa đông
Tình anh, tình anh mênh mông

Mùa đông còn đó nỗi buồn
Tuyết rơi trắng cả mười phương
Anh có còn bên em nữa ? !
Để em môi mắt dỗi hờn ….

3. Mùa đông nhớ anh

Bấc lạnh theo về tiết chuyển đông.
Gối chiếc chăn đơn tủi quần hồng.
Mây trôi gió thổi trời lồng lộng.
Nắng nhạt mưa đêm đất chẳng nồng.
Bến nước thuyên xa lòng mải ngóng.
Duyên xưa tình cũ dạ hoài mong.
Bao lần mòn mỏi vì chờ đợi.
Thử hỏi người đi có biết không?

4. Giấc mơ mùa đông - Thơ: Hảo Trần

Đêm đông về gió vi vút ngoài hiên
Mang hơi rét lòng người thêm lạnh giá
Mơ về nơi khoảng trời xanh yên ả
Chợt thấy mình lặng lẽ đến cô đơn

Mùa đông về con đường thấy dài hơn
Hàng cây thu mình ủ chồi non tươi mới
Chờ đông tàn nẩy lộc vồng xuân đợi
Em chơi vơi khao khát giữa dòng đời

Đêm buồn mơ em thầm gọi người ơi
Một vòng tay ôm…nồng nàn hơi thở
Bờ môi khát chạm nụ hồng hé nở
Em chìm vào giấc mộng mỵ đắm say

Thời gian trôi đêm mùa đông ai hay
Nỗi buồn len vào trái tim em mãi
Mơ bờ vai em dựa vào vững chãi
Ngọn lửa hồng sưởi ấm kẻ đơn côi

Em mơ thầm về nơi ấy xa xôi
Nơi mùa đông không bao giờ lạnh giá
Nơi có anh cuộc đời bình yên lạ
Giấc mơ nào em có được đêm đông.

5. Chút lạnh mùa đông gửi cho anh - Thơ: Nguyễn Thúy Hải

Một mình em với những ngày dài thương nhớ
Đông đã về từng cơn gió thổi tóc mai
Lạnh thấu tim…chợt giọt lệ lăn dài
Mắt trông ngóng hình bóng ai trên phố ?

Con đường nhỏ buổi chiều Đông lá đổ
Cuốn theo chiều cơn gió nhẹ chao nghiêng
Sắc vàng khô, sắc đỏ tựa nỗi niềm
Người con gái…riêng mang tình xa vắng

Phương trời xa liệu có hồng ánh nắng ?
Sưởi ấm tình chở nặng những yêu thương
Để nơi đây cô gái nhỏ sắc môi hường
Nghe ấm áp bởi tình thương anh trao gửi

Dù lạnh giá em nào đâu dám hờn tủi
Chỉ mong tình đừng ngắn ngủi, mong manh
Dẫu xa nhau tình yêu mến chân thành
Ta sẽ được bên nhau tròn hạnh phúc.

Những bài thơ về mùa đông buồn, tâm trạng-6

6. Đêm mùa đông - Thơ: Thanh Trần

Chút lạnh về đã ghé đến nơi em
Mưa hắt hiu ngoài thềm nghe lá đổ
Hạt sương rơi níu bước chân ngọn gió
Mây giăng bay ngõ nhỏ lối em về

Chiều hoàng hôn nhuộm tím chốn sơn khê
Căn nhà vắng nằm kề bên góc phố
Vẫn hoang lạnh mà sao anh cứ ngỡ
Như có em đang về cuối con đường

Đêm trăng gầy thả bóng xuống cành dương
Ánh vàng vọt xuyên qua nhành kẽ lá
Gió từng cơn trèo vai gầy vội vã
Đi theo sau giá lạnh buốt mùa đông

Anh chợt mơ về một bếp lửa hồng
Căn nhà nhỏ nơi miền quê xa ấy
Tiếng vạc đêm chợt giật mình thức dậy
Le lói ánh đèn …bên cửa sổ nhà ai.

7. Nỗi nhớ mùa đông - Thơ: Nguyễn Mây

Phố buồn vắng bước chân anh
Đầu đông se lạnh trời xanh cũng buồn.
Đêm về lệ đẫm mi tuôn
Nhớ chiều hôm ấy hoàng hôn nhạt nhòa.

Con đường rực rỡ sắc hoa
Bây giờ nhìn lại xót xa cho mình.
Đông về nhạt ánh bình minh
Phải chăng cũng biết chúng mình chia tay!

Anh đi phố nhỏ mưa bay
Bầu trời thiếu nắng cả ngày chẳng tươi.
Môi em cũng vắng nụ cười
Vòng eo lạc mất tay người từng ôm.

Môi hồng giờ cũng nhạt hơn
Xanh xao đôi má chẳng hường như xưa.
Thu đi trời chuyển giao mùa
Lòng em vẫn nhớ người xưa thuở nào.

Bầu trời lạc mất vì sao
Chúng mình chưa kịp gửi trao hôn đầu!
Thôi thì hẹn để kiếp sau
Còn duyên ta sẽ lạc vào trong nhau!!!

8. Mùa đông bên nhau - Thơ: Hồng Hoa

Năm tháng qua mình trôi xa biền biệt
Nhớ thương nhiều tha thiết lắm tình ơi
Nợ duyên xưa đứng gởi giữa cuộc đời
Nên Đông xuống ôm chơi vơi đôi ngả.

Gió cuốn anh về phương xa…xa quá
Ngẩn ngơ chờ em điếng cả buồng tim
Hoàng hôn buông mây phủ tím im lìm
Em lạc lỏng như đôi chim mất hướng.

Khi đã xa mới thấy thương xác phượng
Kỷ niệm Hè thêm vướng mãi lòng nhau
Tiêng yêu xưa luôn sâu sắc đượm màu
Anh đừng để thương đau em gánh chịu.

Dù giông bão mình níu tay chẳng thiếu
Gió lặng rồi mới thấu hiểu nghĩa thương
Cùng nhau vui bay lượn khắp nẻo đường
Gom nhặt hết dư hương…ôm hạnh phúc.

 

9. Nỗi nhớ chiều đông - Thơ: Hồng Hoa

Nhìn mây bay mà lòng nghe se thắt
Năm tháng dài em níu chặt vòng tay
Tim nóng như ai đốt cháy từng ngày
Rồi chờ đợi quắt quay…trong hơi thở.

Em đã đứng thẩn thờ…nghe tim vỡ
Lòng quặn đau bởi nỗi nhớ xói mòn
Mắt âm thầm ngồi đón đã héo hon
Anh có biết…vẫn còn em ngóng đợi.

Bao chiếc lá…đang thay đời đổi mới
Nhưng tàn cây hoa chùm gởi còn đưa
Ngày anh đi…Đông cũng vội vào mùa
Tuyết thay tuyết…mà anh chưa trở lại.

Tình yêu ấy có phải chăng ngang trái
Dỡ dang thương…nên tê tái ngập hồn
Em chạnh lòng…rồi chôn dấu nụ hôn
Mà ký ức…như sóng cồn…giông bão!

 

10. Một góc mùa đông - Thơ: Phú Sĩ

Mùa đông hỡi! Anh phương trời có lạnh
Mảnh đời côi nơi xa xứ mong manh
Ở phương này em mong sợi nắng lành
Sưởi nồng ấm nơi tình anh phương ấy…

Anh có biết khi mặt trời thức dậy
Ánh bình minh xua đêm tối vần xoay
Dẫu dòng đời bao nhiêu cảnh đổi thay
Tia nắng dịu sẽ cùng anh ấm mãi…

Nơi phương ấy dẫu đông về tê tái
Góc phố buồn dẫu dãi một trời đêm
Đời vẫn ru trong khúc hát êm đềm
Trong tiếng gió có tình em mãi đợi

Gió có thổi cơn mưa chiều rơi vội
Gánh đời anh còn trả mãi chưa thôi
Tóc bạc màu…theo năm tháng dần trôi
Ngọn lửa tàn…giữa sóng đời chìm nổi…

Những bài thơ mùa đông chế bá đạo

Những bài thơ về mùa đông buồn, tâm trạng-7

1. Xin trời bớt lạnh - Thơ: Viết Minh

Hôm nay lạnh sáu độ C
Trùm chăn cố nhịn… bị mê tè dầm
Nước ra xối xả ầm ầm…
Chăn, ga, chiếu, đệm ướt thâm mịa rồi.

Làm sao lạnh thế hả Trời
Khổ thân cho cái thằng tôi lúc này
Bây giờ biết lấy gì thay
Làm sao hết được mùi này ông ơi

Ông thì cũng quá dở hơi
Cứ cậy làm Trời… để lạnh thế sao?
Hãy cho chút ấm đi nào
Dân tình chịu lạnh, lẽ nào không thương?

Mọi người mãi nằm trên giường
Nhiều ông quá mệt bởi tương nhiệt tình.
Xin Trời thương xớt chúng sinh
Đừng để giá lạnh… điêu linh cõi trần.

2. Rét quá "nó" trốn mất - Thơ: Minh Toàn

Rét quá nó trốn mất
Tìm mãi chẳng thấy đâu
Rờ dẫm một hồi lâu
Trốn đâu mà không thấy
Gọi điện cho bà vợ
Bán hàng ở ngoài chợ
Em ơi về mà xem
Rét quá nó trốn đâu
Anh tìm lâu không thấy
Bà vợ lại cười khẩy
Cứ để đấy em tìm
Dù nó có bị chìm
Em cũng tìm bằng được
Để cuối buổi tan chợ
Em về sẽ tìm cho
Ở nhà đừng có lo
Không giờ … Đêm sẽ thấy
Quả nhiên là như vậy
Khi đêm về lúc lâu
Bên nhau chao hơi ấm
Sóng tình lại trào dâng
Long lanh trong ánh mắt
Ngọt ngào làn môi thương
Vòng tay thêm xiết chặt
Vợ thì thầm bên tai
Anh ơi em lại thấy
Nó về rồi đấy anh
Tình vợ chồng thêm xanh
Dù mái đầu điểm bạc.

 

3. Cái rét - Thơ: Chiều Tím

Hôm nay miền Bắc rét ghê
Tay chân tê lạnh bốn bề gió lay
Mũ len, quần tất, áo giầy
Trang bị như thể cưỡi mây Thiên Hà !

Lạng Sơn, Yên Bái, Bắc Qua
Sa pa tuyết trắng ngỡ là châu Âu
Cuối đông đâu phải mùa Ngâu
Mưa rơi buốt lạnh, tim sầu héo hon !

Tình anh xa cách mỏi mòn
Mình em lạnh lẽo gối buông hững hờ
Vẫn luôn nồng ấm lời thơ
Để hương tình mãi bến mơ ngập lòng !

Tình em vẫn mãi chờ mong
Vòng tay choàng ấm đêm đông mỗi ngày
Thủy chung như nắng cùng mây
Anh về băng giá tan ngay từng giờ!

 

4. Rét nữa tôi toi - Thơ: Lệ Hằng

Trời ơi! Ông tạnh mưa đi
Ông cho tí nắng không thì…tôi toi
Rét gì rét quá đi thôi
Rúc trong chăn mãi chẳng rời nổi ra

Rét chẳng muốn ra khỏi nhà
Chân tay tê cóng, mồm va vào mồm
Rét chẳng muốn nấu cả cơm
Chăn ba bẩy độ cần cơm làm gì?

Rét gì mà rét quá đi
Ông mau mau nắng không thì tôi…toi!

 

5. Không đề

Mùa đông lạnh giá vắng em
Rét cho đến nỗi lem nhem cuộc đời
Em ơi em nói đôi lời
Mình hãy bất chấp yêu vời đi em!!

 

Wikici đã sưu tầm và tổng hợp những bài thơ về mùa đông hay nhất. Những bài thơ về mùa đông sẽ thay bạn nói lên tiếng lòng và gửi gắm đến một người nào đó. Nếu bạn đang có cùng tâm trạng thì hãy chia sẻ những bài thơ này lên trang cá nhân của mình.

Hi vọng ai đó sẽ đọc được và thấu hiểu cho tâm tư của bạn ngay lúc này.

Nguồn : tổng hợp


Cảm ơn bạn đã đánh giá
5 Sao 1 Đánh giá
Tags bài viết:

Bình luận cho "Những bài thơ hay nhất về mùa đông buồn và lạnh lẽo "

    THÔNG TIN NGƯỜI GỬI


    Các tin khác

    Những câu thơ chúc tết hay

    Admin 19-01-2020 10:08 13

    Phân tích nghị luận và cảm nhận bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ

    Phân tích nghị luận và cảm nhận bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ

    Bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ của tác giả Thanh Hải là một bài thơ rất hay của văn học lớp 9 . Các bạn hãy cùng wikici phân tích nghị luận và cảm nhận bài thơ này nhé .

    Admin 21-12-2019 21:37 39

    Các bài thơ hay nhất về Mùa Thu buồn và lãng mạn

    Các bài thơ hay nhất về Mùa Thu buồn và lãng mạn

    Mùa thu là mùa gợi cho chúng ta nhiều xúc cảm, cái không khí thu luôn khiến cho ta bồi hồi, xao xuyến xen kẽ một chút gì đó man mác buồn. Mùa thu dịu dàng, đằm thắm, không vui tươi, rộn ràng như nàng xuân.

    Admin 22-01-2020 11:29 2611